Trước khi đi mình cũng phải lên Google tìm vì không hình dung được vị trí của Bù Đăng. Hóa ra đây là huyện miền núi ở phía Nam tỉnh Bình Phước cũ, phía Đông giáp Lâm Đồng và Đắk Nông, phía Nam giáp Đồng Nai. Địa hình chủ yếu là đồi núi trung du với độ cao từ 150m đến 400m tùy khu vực, tạo nên không khí mát mẻ và cảnh sắc khá thơ mộng.

Từ TP.HCM đi Bù Đăng khoảng 160 đến 180km, di chuyển bằng xe máy hoặc xe tự lái qua quốc lộ 14 mất khoảng 3 đến 4 tiếng. Cũng có thể đi xe khách từ bến xe miền Đông hoặc bến xe An Sương đến thị trấn Đức Phong rồi thuê xe máy tại chỗ khám phá tiếp. Mình chọn chạy xe máy để linh hoạt ghé dừng bất cứ đâu muốn và quyết định đó hoàn toàn đúng vì đường đèo dọc hành trình rất đẹp.

Du lịch Bù Đăng, Bình Phước: Góc thiên nhiên hoang sơ gần Sài Gòn 2

Cung đường đồi núi xanh mướt dẫn vào huyện Bù Đăng nhìn từ xa. Ảnh minh họa: Huyện Bù Đăng

Theo kinh nghiệm chia sẻ từ các tín đồ du lịch Bình Phước, có hai câu trả lời khác nhau tùy mục đích.

Nếu muốn ngắm thác nước hùng vĩ nhất thì mùa mưa từ khoảng tháng 5 đến tháng 10 là thời điểm lý tưởng. Đặc biệt là Thác Bù Xa, nước đổ tung bọt trắng xóa đẹp nhất vào mùa này. Nhược điểm duy nhất là đường vào một số thác trơn và khó đi hơn.

Nếu muốn thoải mái di chuyển và dã ngoại ngoài trời thì mùa khô từ tháng 11 đến tháng 4 dễ chịu hơn nhiều. Trời nắng đẹp, đường khô ráo, tắm suối cũng dễ. Mình đi vào mùa khô nên hành trình thuận lợi, dù thác nước không có nhiều nước bằng mùa mưa.

Du lịch Bù Đăng, Bình Phước: Góc thiên nhiên hoang sơ gần Sài Gòn 3

Rừng cây xanh hai bên đường trong ánh sáng buổi sáng mùa khô. Ảnh minh họa: Báo Lao Động

Thác Đứng là cái tên đầu tiên mình tìm được khi search "Bù Đăng có gì chơi" và cũng là điểm đầu tiên trong hành trình. Thác không lớn, độ cao chỉ khoảng 4 đến 6m và không gian xung quanh khá nhỏ gọn chừng 10m chiều rộng, nhưng cái đặc biệt là những tảng đá lớn xếp chồng tự nhiên hai bên, cây cối và thảm cỏ xanh phủ kín tạo nên một khung cảnh yên bình tựa như tranh vẽ.

Mình đến vào sáng sớm khi ánh sáng còn dịu, tiếng nước chảy hòa vào không khí trong lành của rừng cây khiến cả nhóm cứ ngồi lì không muốn đứng dậy đi tiếp. Dạo quanh bờ suối, chụp vài tấm ảnh rồi ngồi ăn sáng bên tảng đá lớn là cách mình tận dụng tối đa buổi sáng ở đây. Đặc biệt nơi đây vào cửa miễn phí.

Du lịch Bù Đăng, Bình Phước: Góc thiên nhiên hoang sơ gần Sài Gòn 4

Thác Đứng với dòng nước trắng xóa đổ xuống giữa khung cảnh đá và cây xanh. Ảnh minh họa: UBND tỉnh Bình Phước

Thác Voi là thác đá tự nhiên, không có hồ chứa nước, xung quanh là những tảng đá lớn và bụi cây rừng. Mình thích cái vẻ hoang dã thực sự ở đây, không có hàng rào, không có chỉ dẫn hướng dẫn viên, cứ leo trèo qua đá mà khám phá. Vì ít người biết đến nên nơi này vẫn giữ nguyên nét đẹp hoang sơ vốn có, khác hẳn kiểu thác nước đã được "cải tạo" cho khách du lịch.

Mình có thử ngâm chân xuống dưới chân thác là cảm giác mát lạnh ngay lập tức dù trời ngoài đường đang nắng, sau đó chill bên suối gần một tiếng trước khi tiếp tục lên đường.

Du lịch Bù Đăng, Bình Phước: Góc thiên nhiên hoang sơ gần Sài Gòn 5

Dòng nước chảy qua các khối đá lớn tại Thác Voi trong không gian rừng nguyên sơ. Ảnh minh họa: Lữ Hành Việt Nam

Trong số bốn cái thác mình ghé, Thác Bù Xa là nơi mình ấn tượng nhất về cảnh quan. Thác có ba tầng với những khối đá lớn và vách đá xen kẽ hai bên, tạo nên chiều sâu và góc nhìn đẹp hơn hẳn. Thác nằm ở thôn Bù Xa, xã Phước Sơn nên đường vào hơi xa so với mấy thác kia nhưng xứng đáng.

Vào mùa mưa đây là điểm hùng vĩ nhất vì nước từ ba tầng đổ xuống tung bọt trắng xóa. Mình đến vào mùa khô nên nước ít hơn nhưng bù lại có thể leo lên từng tầng đá một cách dễ dàng và an toàn. Khu vực này còn khá hoang sơ, ít khách du lịch, không khí trong lành và yên tĩnh đến mức mình gần như quên mất việc điện thoại để chụp hình.

Du lịch Bù Đăng, Bình Phước: Góc thiên nhiên hoang sơ gần Sài Gòn 6

Thác Bù Xa ba tầng với đá và cây rừng bao quanh trong ánh nắng chiều. Ảnh minh họa: Luhanhvietnam

Thác Pan Toong là điểm mới nhất trong danh sách mình đi, khá hoang sơ và ít người biết đến. Dòng nước trải dài qua các tầng đá tạo ra tiếng róc rách rất dễ chịu. Nơi này thích hợp nhất cho những ai thực sự muốn tìm sự yên tĩnh và không cần quá nhiều tiện nghi xung quanh.

Mình ghé đây vào buổi chiều, nắng đã dịu và ánh sáng lọc qua tán cây vàng ươm, ngồi bên dòng suối mát ăn mấy cái bánh mang theo từ sáng là một trong những khoảnh khắc mình thích nhất cả chuyến.

Du lịch Bù Đăng, Bình Phước: Góc thiên nhiên hoang sơ gần Sài Gòn 7

Thác Pan Toong với dòng nước chảy qua không gian hoang sơ. Ảnh minh họa: HUYỆN BÙ ĐĂNG - BÌNH PHƯỚC

Sóc Bom Bo khác hoàn toàn với bốn cái thác kia vì đây là điểm du lịch văn hóa. Đây là nơi lưu giữ bản sắc truyền thống của người S'tiêng, nổi tiếng nhất với âm vang tiếng chày giã gạo đã đi vào lịch sử và cả trong văn học. Không gian tại đây giữ được nét chân thật của buôn làng dân tộc, không quá hiện đại cũng không quá hẻo lánh.

Mình đến vào buổi chiều và may mắn được xem biểu diễn cồng chiêng của bà con người S'tiêng. Âm thanh cồng chiêng vang lên giữa không gian đồi núi xanh, không có gì khác ngoài tiếng gió và tiếng cây lá, khiến cả nhóm ngồi im thin thít. Ngoài ra còn có thể tìm hiểu văn hóa cộng đồng, thưởng thức ẩm thực đặc trưng và nghe những câu chuyện về vùng đất này từ người dân địa phương.

Du lịch Bù Đăng, Bình Phước: Góc thiên nhiên hoang sơ gần Sài Gòn 8

Người S'tiêng trong trang phục truyền thống biểu diễn cồng chiêng tại Sóc Bom Bo. Ảnh minh họa: BP

Địa điểm cuối cùng mình muốn kể là rừng cao su ở Bù Đăng. Nghe có vẻ không hấp dẫn lắm nhưng thật ra những hàng cây cao su thẳng tắp trải dài ngút mắt ở Bù Đăng rất đẹp, đặc biệt vào buổi sáng sớm khi sương còn phủ nhẹ và ánh nắng bắt đầu len qua kẽ lá. Màu trắng của thân cây xếp thành hàng đều nhau tạo nên những đường thẳng song song kéo mãi vào sâu, chụp ảnh rất đẹp và mang lại cảm giác bình yên lạ kỳ.

Mình đã dừng xe chừng 30 phút giữa rừng cao su, không có tiếng còi xe, không có tiếng ồn phố thị, chỉ có gió thổi nhẹ qua hàng cây và tiếng chim buổi sáng. Đó là một trong những khoảnh khắc mình trân trọng nhất cả chuyến.

Du lịch Bù Đăng, Bình Phước: Góc thiên nhiên hoang sơ gần Sài Gòn 9

Những hàng cây cao su thẳng tắp tại Bù Đăng. Ảnh minh họa: Thu Duc Travel

Ẩm thực ở Bù Đăng đơn giản nhưng ngon theo kiểu chân chất miền núi. Thị trấn Đức Phong có vài quán ăn nhỏ phục vụ bữa sáng với cháo, bánh mì, bún bò. Đặc sản địa phương mình được giới thiệu là các món từ rừng như gà đồi nướng, cơm lam và đặc biệt là các loại rau rừng xào tỏi. Buổi tối ở thị trấn có mấy quán nhậu nhỏ với đặc sản thịt rừng nuôi và cá suối nướng than, giá khá phải chăng so với trong thành phố.

Nếu ghé Sóc Bom Bo bạn có thể thử ẩm thực của người S'tiêng như cơm nếp nấu trong ống tre, rượu cần uống tập thể rất thú vị.

Du lịch Bù Đăng, Bình Phước: Góc thiên nhiên hoang sơ gần Sài Gòn 10

Cơm lam và gà đồi nướng than thơm lừng, đặc sản ẩm thực vùng núi Bù Đăng. Ảnh minh họa: Luhanhvietnam

Bình Phước vốn nổi tiếng là "xứ sở hạt điều" nên quà đặc trưng nhất chính là hạt điều rang muối, điều mật ong, hay điều tươi nếu đúng mùa. Ngoài ra còn có mật ong rừng, tiêu hạt và các loại trái cây đặc sản của vùng như bơ, sầu riêng (đúng mùa). Mình mua hạt điều tại các cửa hàng dọc đường về, giá rẻ hơn nhiều so với mua ở siêu thị thành phố.

Du lịch Bù Đăng, Bình Phước: Góc thiên nhiên hoang sơ gần Sài Gòn 11

Hạt điều rang muối là đặc sản nổi tiếng của Bình Phước. Ảnh minh họa: Điều Rang Muối Hà Nguyễn - Bù Đăng, Bình Phước

Lựa chọn lưu trú ở Bù Đăng không nhiều như các điểm du lịch lớn nhưng đủ để có một chuyến đi thoải mái. Tập trung chủ yếu ở thị trấn Đức Phong với vài nhà nghỉ và khách sạn nhỏ, giá từ khoảng 200.000 đến 400.000 đồng/đêm và đây cũng là nơi mình chọn nghỉ ngơi. Nếu muốn trải nghiệm cắm trại thì khu vực gần các thác nước là lựa chọn thú vị hơn, đặc biệt phù hợp cho nhóm bạn trẻ.

Nếu bạn đang tìm một điểm đến cuối tuần không quá đông, không cần đặt tour hay lên kế hoạch phức tạp, chỉ cần một chiếc balo nhỏ đựng quần áo thay và một đôi giày thể thao bám đất tốt là đủ để khám phá trọn vẹn Bù Đăng. Mình ra về với đôi giày dính bùn đất đỏ, người thơm mùi rừng và bộ ảnh thác nước mà mình chắc sẽ in ra treo tường. Mình nhận ra, Bù Đăng chính là nơi mình cần nhất sau những ngày dài ở thành phố.